Actions

Work Header

Curiosity killed the lion

Summary:

"Tôi yêu em qua những mảnh vỡ."
"Xin em đừng cứ vậy mà bỏ tôi đi."

Max luôn muốn tìm ra đáp án cho câu hỏi "Vì sao?" trong đầu mình.
Nhưng sự tò mò giết chết con mèo.

Notes:

ĐÂY LÀ FANFICTION!!! MỌI CHI TIẾT ĐỀU KHÔNG NHẰM MỤC ĐÍCH BÔI NHỌ HAY TRÙ ẺO AI!!!
Mình muốn thử viết một fic nào đó khai thác chủ đề này.
Thật sự thì mình trưởng thành với rất nhiều suy nghĩ về tự hại và tự sát. Mình luôn có câu hỏi liệu mọi người xung quanh mình sẽ cảm thấy như thế nào nếu mình chết đi. Chương một mình viết trong đúng một ngày, một mạch từ sáng tới giờ là 1h sáng:)) nếu có sai sót gì mong mn góp ý.
ĐÂY LÀ FANFICTION!!!!!

(See the end of the work for more notes.)

Chapter 1: Vì sao?

Chapter Text

00:24, 12/12/25.

"Này"

"Muốn đi uống gì không?"

Max nhận được tin nhắn của Charles, lần đầu tiên kể từ khi cậu bỏ theo dõi anh trên Instagram. Max nhăn mặt, tự hỏi điều gì đã khiến cậu làm vậy. Không phải là hai người chưa từng nhắn tin kể từ đó, nhưng Charles sẽ không bao giờ là người chủ động bắt chuyện.

"Cậu hết dỗi tôi rồi đấy à?"

"Nói nhiều quá:<"

"Có đi không?"

"Xin mười phút thay quần áo."

"'Kay;)"

Max bỏ qua cảm giác bất an trong lòng, lật đật chạy đi chuẩn bị.

Có lẽ hôm nay cậu ta đang vui chuyện gì đây mà.

Max gặp Charles ở trước cổng khu chung cư. Cậu ta nom… xanh xao. Trên thế gian này có vô vàn màu xanh. Thiên nhiên cây cỏ rực rỡ một màu lục tươi mới, trời biển, sóng nước lấp lánh ánh lam trong vắt. Đây là Monaco, luôn thấm đẫm một màu ngọc bích. Nhưng màu xanh của Charles trông đặc biệt. Độc đáo. Một thứ sắc màu chỉ riêng cậu có. Đôi mắt cậu hiền hòa, dịu dàng như một đứa trẻ. Sắc xanh lăn tăn trên da cậu, mạch máu ngả tím dưới ánh mắt trời, làn da nghiêng olive khi tắm mình dưới ánh hoàng hôn. Nhưng đêm nay, màu xanh của cậu trông ủ dột và buồn bã.

"I'm feeling blue."

Tiếng Anh xây dựng một hệ thống thành ngữ rối rắm để chỉ cảm xúc của con người, họ chọn màu xanh để miêu tả sự buồn bã. Max luôn thắc mắc tại sao phải là màu xanh? Tại sao phải là màu xanh mà không phải là bất kì màu nào khác? Quay lại thế kỉ XVII - XVIII, người tại đã tạo ra cụm "the blue devils" để chỉ cảm giác suy sụp khi cai nghiện hay khi đau khổ tột độ. Một lần nữa, tại sao lại là màu xanh? Max vẫn thấy thế giới ca ngợi màu xanh của trời cao là tươi mới và đầy hạnh phúc. Vậy tại sao lại dùng nó để chỉ nỗi buồn? Họ trả lời rằng màu xanh có những sắc độ khác nhau và chỉ có những sắc trầm buồn, tĩnh mới dùng để tả nỗi buồn. Vậy những màu sắc khác cũng có đủ mức độ đậm nhạt kia mà? Và tại sao lại phải dùng một sắc trầm của màu xanh? Vậy có phải ta đang o ép để nó buồn bã và u uất không? Tại sao ta phải làm thế? Mục đích là gì? Có thật sự cần thiết không? Nếu ta hạ độ bão hòa của màu đỏ xuống, thêm vào màu xám tro và một chút xanh lục, nó cũng sẽ trầm buồn đấy thôi? Con người tự lãng mạn hóa những điều bình thường, tự thưởng thức rồi tự tán thưởng. Con hát mẹ khen hay. Một phản ứng dây chuyền nực cười và kệch cỡm. Họ bịa ra những khái niệm sáo rỗng, tự nhồi nhét vào đó những tầng nghĩa khó hiểu rồi tự thấy mình tài tình. Thực ra từ ban đầu màu xanh chưa chắc đã buồn. Con người sinh ra, tự thấy mình toàn năng và thượng đẳng, vin vào cái danh "động vật cấp cao" đó, ta khoác lác ra đủ thể loại nhận định. Màu đỏ đam mê, màu xanh lá tươi mới, xanh dương yên ả. Liệu trong mắt một con chó, một con ngựa hay kể cả một loài đơn bào bất kì nào đó, dùng nhân bản vô tình làm biện pháp sinh sản duy nhất, chúng có thấy những gì ta thấy không? Hẳn là không. Nhưng chỉ vì ta thấy nhiều màu sắc hơn một con vật nào đó không có nghĩa là chúng bị "mù màu". Chó nhận biết được ít màu sắc hơn con người, ta đặt cho nó là mù màu này, màu kia. Nhỡ đâu, trong vô vàn khả năng, một con chó lại nhìn được một màu sắc mà ta không nhìn thấy được, ta có trở thành một giống loài thấp kém trong mắt nó không? Nếu có, ta cũng không nhìn thấy được màu ấy để mà đặt tên cho nó, thế nên dù con vật đáng thương ấy có nhìn thấy một màu sắc kì lạ thật, con người cũng không biết điểm mặt đặt tên màu đó thế nào để mà công bố. Việc không được công nhận biến nó thành một động vật cấp thấp, có phần lép vế trước con người. Ngẫm lại, nếu ta sống dưới vỏ bọc của một con chó, con người sẽ trông như thế nào? Liệu ta có còn là một động vật thượng cấp không? Hay ta chỉ là những kẻ thấp kém học đòi làm sang. Từ một màu sắc vẽ ra được rất nhiều vấn đề, chỉ là con người có thực sự muốn giải quyết vấn đề đó hay không mà thôi. Hoặc thậm chí có lẽ họ còn không muốn nhìn thẳng vào vấn đề.

"Ta đi đâu đây?"

Max đổ màu xanh ám đạm ấy là do đèn đường mà có, vậy nên anh tằng hằng với Charles khi cậu ngồi vào xe.

"Không biết nữa, chỗ nào rượu ngon là được."

Charles toe toét với Max, tay cậu lại khua khua qua lại. Màu xanh trên người cậu nhạt đi, hoặc là do cậu đã vô tình truyền màu xanh của mình lên khắp chiếc Aston Martin mà Max yêu thích nhất.

Max không thích cách màu xanh của cậu bắt đầu lây lan ra nội thất sang trọng của chiếc xe, nhưng anh quá lịch sử để thể hiện điều đó, vậy nên anh giấu cái cau mày sau tay áo.

Max đưa Charles tới một jazz lounge ở bờ Tây Monte Carlo. Âm nhạc dịu ngọt, rượu cognac được biến tấu hoàn hảo. Màu xanh trên người cậu lại càng nhạt bớt.

"Sao hôm nay cậu lại có hứng rủ tôi đi uống vậy?"

Trò chuyện với một người mình không thực sự thân thiết là cảm giác thế nào? Anh và cậu không hẳn là xa lạ cũng không hẳn là gần gũi. Việc lớn lên cùng nhau, hiểu rõ nhau ở một vài khía cạnh không khiến người trở thành bạn tâm giao hay anh em kết nghĩa. Mức độ thân thiết giữa con người được chia ra thành nhiều nấc, mỗi nấc được đo đạc bằng độ thân mật bạn cho phép đối phương tiếp xúc với mình. Charles có thể đã biết về người yêu cũ của Max, nhưng cậu sẽ không biết người mà Max yêu nhất. Giống như việc cậu có thể gọi Max cùng đi uống rượu nhưng sẽ không gọi Max tới đón khi đã say rượu. Các mối quan hệ được gắn kết bằng mức độ an toàn mà họ cảm nhận được từ đối phương. Đối với Max, Charles an toàn nhưng không hẳn là đáng tin cậy. Cao hơn an toànsẵn sàng phó thác, an toàn là tiền đề cho sự tin tưởng và sau đó là sự phó thác, sâu hơn sẽ là sự phụ thuộc. Đây là về vế nhận, còn về hướng cho? Max có thể cho Charles rất nhiều thứ nhưng không phải toàn bộ. Anh có thể dành khoảng một phần mười hai thời gian trong một ngày tán gẫu với cậu, vượt qua mốc đó anh sẽ trở nên bồn chồn và bất an. Anh tự kẻ ra một đường biên an toàn để bảo vệ sự yên bình và lòng tự trọng của mình, tự lập ra những quy tắc nhất định và âm thầm muốn cậu tuân theo. Vậy nên anh cố rút ngắn thời gian hai người ở cạnh nhau, cố giữ mọi thứ trong cái vạch giao tiếp mà anh hoạch định cho riêng cậu.

"Chán thôi."

Max tự hỏi liệu Charles có đặt ra giới hạn nào cho anh không. Anh đoán là có, nhưng có lẽ cậu thoải mái hơn anh.

"Gần đây tớ đang đọc sách."

"Ồ tuyệt đấy, cậu đọc gì vậy?"

"Atlas về trầm cảm: Con quỷ giữa ban trưa" của Andrew Solomon. Tớ mới đang dở chương một thôi."

"Nghe thú vị đó."

"Cậu có nghĩ thực chất con người được sinh ra với một lượng niềm vui nhất định không?"

"Ý cậu là sao?"

"Ý tớ là, mỗi con người khi sinh ra được phân phát cho một lượng niềm vui nhất định."

"Là về lượng chất dẫn truyền thần kinh và chất điều biến thần kinh?"

"Tương tự vậy nhưng không hẳn là thế."

"Charles, cậu đang nói gì vậy?

"Là về lượng niềm vui, không phải là về mặt cảm xúc, là niềm vui."

"Là chuyện làm ta vui vẻ."

"Ừ chắc thế."

"Chắc thế là sao?"

"Tớ không biết nữa, tớ không tìm được từ."

"Ồ nói tôi nghe bằng tiếng Pháp đi."

"Không, tiếng Pháp cũng không được. Đó là một dạng như số mệnh."

"Số mệnh? Hệ niềm tin về luân hồi à?"

"Không phải về kiếp trước kiếp sau. Mà là tớ đang nói về việc mỗi người có một số lượng niềm vui nhất định được quy ước kể từ khi bắt đầu hình thành trong bụng mẹ. Tới những thời điểm cố định trong cuộc đời ta sẽ được phép sử dụng những niềm vui ấy. Giống như là cậu đạt được thành tựu gì đó và tự nhiên sẽ thấy vui vẻ. Việc sử dụng các chất gây kích thích: rượu, bia, cần sa; hay can thiệp y tế như lạm dụng steroid đồng hóa, L-DOPA, thực chất là đang vay mượn niềm vui từ tương lai. Thế nên ta có tác dụng phụ của chúng là nghiện ngập, phụ thuộc, đột quỵ hoặc chỉ đơn giản là sốc thuốc mà chết. Việc ta phải ngay lập tức chịu tác dụng phụ từ việc vay mượn là cơ chế hoàn trả niềm vui nhằm bảo toàn cho sự sung túc và viên mãn trong tương lai. Một dạng vay thế chấp. Lượng niềm vui ta có thể vay mượn là không cố định, bởi vì nó vốn dĩ đã được sở hữu bởi bản thân người đi vay, có lẽ cơ chế hoàn trả này sinh ra là để ngăn ngừa sự tham lam vô độ. Dopamine là chất gây nghiện, đó có thể là cồn pha loãng hoặc ma túy liều cao tùy theo cách con người điều chỉnh. Những con nghiện là người không biết suy tính trước sau, ỷ y vào lượng niềm vui dồi dào mà tiêu dùng hoang phí. Đó là lý do họ bị chúng tàn phá."

Max nhìn Charles như đang cố dò xét một người hoàn toàn xa lạ. Anh không hiểu cậu đang cố nói điều gì cũng không biết tại sao cậu lại nói điều đó với mình. Như Max đã nói, anh và cậu không thật sự thân thiết tới vậy. Nhưng chủ đề này cũng không tới nỗi không thể nói được. Giống như đang tán gẫu về một cuốn sách nào đó và bắt đầu lan man về một chi tiết mà bạn thích, đó là chủ đề phổ biến nhất trong các cuộc chuyện trò. Dù vậy Max vẫn hiểu tại sao lại là mình. Nếu cậu ta cần mời ai đó đi uống rượu chỉ đề lảm nhảm về một cuốn sách, có lẽ cậu nên tìm tới Pierre.

"Cậu nghĩ sao?"

Charles hỏi nhỏ, dường như cũng nhận ra sự không thoải mái của Max. Một lần nữa, vì các nguyên tắc giao tiếp cơ bản và vì một phần trong anh đòi hỏi được hiểu rõ hơn nữa. Anh nhấp ngụm rượu và hắng giọng.

"Theo như cậu nói, vậy thì mọi thứ ta có được cũng là được "phân phát" à?"

Mắt Charles sáng lên, miệng cậu cong lên thành một nụ cười. Từng chút một, màu xanh trên da thịt cậu dần biến mất.

"Cũng có thể hiểu như vậy."

"Vậy là cậu tin theo thuyết tiền định?"

"Thuyết tất định."

"Hai cái đó khác gì nhau?"

"Thuyết tiền định là tin rằng mọi chuyện đều đã được định trước. Thuyết tất định là tin rằng mọi chuyện xảy ra là có nguyên nhân từ trước."

"Cũng tương tự nhau mà."

"Khác chứ. Quay lại với chuyện về niềm vui. Nếu cậu tin theo thuyết tiền định, cậu sẽ nghĩ rằng cậu sinh ra với một lường niềm vui được định sẵn. Còn theo thuyết tất định, sẽ là tớ được phân phát cho một lượng niềm vui vì tớ được sinh ra, niềm vui giờ là hệ quả của một chuỗi hành động có từ trước. Tỉ như bố mẹ tớ yêu nhau, cưới nhau, sinh ra tớ, và tớ có niềm vui vì tớ được sinh ra."

"Nhưng cậu dùng từ phân phát, có nghĩa là số lượng nó đã được định trước à?"

"Đúng vậy."

"Vậy thì vẫn là thuyết tiền định."

"Vẫn khác chứ. Số lượng niềm vui tớ được phát được định trước dựa theo nguyên nhân tớ được sinh ra. Môi trường sống trước khi tớ sinh ra, tình cảm của bố mẹ đối với nhau, tình cảm của bố mẹ đối với tớ, tình cảm của thế giới này đối với tớ, mấy cái tương tự vậy."

"Vậy ai là người phân phát niềm vui?"

Charles nhíu mày, môi mím lại và xoa xoa cằm. Có lẽ câu hỏi đã đào tới một lỗ hổng trong hệ tư tưởng nhìn qua tưởng là hoàn mỹ của cậu.

"Có lẽ là chính bản thân mình."

"Nhưng cậu đang nói là bản thân mình được phân phát kia mà? Sao bản thân cậu có thể tự phân phát niềm vui cho cậu được?"

"Có thể là bản thân trong quá khứ."

"Vậy thì cậu làm sao có thể tự phân phát niềm vui cho bản thân nếu cậu chưa được sinh ra?"

Charles quay ngoắt lên nhìn anh, màu xanh trong cậu như sậm lại, sẫm hơn, ngả đen. Cậu trông hoảng hốt, như kẻ ăn vụng bị bắt tại trận. Max nhấp nhấp môi, cảm giác như mình vừa chạm phải một giới hạn nào đó.

"Cậu biết đấy, tôi nghĩ không hẳn là được phân phát kể từ khi chưa được sinh ra. Có lẽ niềm vui ta nhận là hệ quả của những gì ta đã làm."

"Là thuyết tất định."

"Đúng. Nhưng tôi khác với cậu. Charles, cậu đang nghĩ là niềm vui có một con số hữu hạn. Tôi thì khác, tôi nghĩ số lượng niềm vui ta nhận được là do ta đã cố gắng mà dành được, đó là vô hạn. Niềm vui của cậu được sản sinh từ nguyên nhân, của tôi là từ quá trình."

"Vậy thì con người chỉ cần theo một quy trình cụ thể là sẽ có niềm vui à?"

"Không nhất thiết là phải như vậy. Như cậu nói đó, mỗi người điều có một môi trường sống riêng. Tôi nghĩ mỗi người khi sinh ra sẽ gần giống như, hai mắt, một miệng, tứ chi, tương tự vậy. Nhưng rồi dần dần lối hành xử và cách nhìn nhận thế giới của mỗi người sẽ phân hóa ra do tác động của các yếu tố bên ngoài và sự phát triển về mặt nội tâm. Việc cậu làm thế nào để đạt được niềm vui mới là mấu chốt. Mỗi người có một cách khác nhau và ta phải tự mình tìm ra."

"Vậy thì xét theo một trường hợp về một cặp song sinh được yêu thương giống nhau, in hệt nhau về mặt môi trường sống, tại sao họ lại vẫn có thể lớn lên khác hoàn toàn nhau?"

"Đó là về vấn đề họ nhìn thế giới này như thế nào và cách thế giới công nhận cách nhìn của họ. Hai đứa trẻ sinh ra chênh lệch một giây cũng là một khác biệt lớn rồi. Người sinh ra trước sẽ gọi là "chị" hoặc "anh", người sinh ra sau mặc định là "em". Trong gia đình, người em thường sẽ được thiên vị hơn, đó là cách sự đố kị trong người làm anh, làm chị ra đời. Còn kể cả trong trường hợp hai người được đối xử y chang nhau, người em khi nhìn vào các người em khác ngoài xã hội sẽ tự hỏi tại sao mình lại không được thiên vị như vậy, lúc đó sẽ nảy sinh sự ủy khuất."

"Vậy nếu ta nuôi dạy thế hệ sau này giấu hệt nhau, môi trường sống, điều kiện phát triển, các kiểu tương tự thì niềm vui của họ có giống nhau không?"

"Charles, tạo sao ta phải tạo ra những con người in hệt nhau? Nếu cậu tạo ra một vạn con người với niềm vui giống nhau thì họ có thực sự đang vui không? Hơn hết, họ có thực sự là con người không?"

Max nhìn thẳng vào mắt Charles, thấy màu xanh trong cậu dào dạt như sắp trào ra. Cậu nhìn vào ly rượu đã cạn đáy, bần thần để màu xanh trong mình nhuộm lên cả quán rượu. Người chơi saxophone đã chuyển từ "Freed from desire" sao một bản nhạc trầm buồn, ủ ê nào đó. Max vẫn kiên định nhìn Charles, để mặc đồng hồ giới hạn trong mình đang reo ầm lên. Hôm nay đã vượt qua cái ngưỡng giao tiếp bị quản lý chặt chẽ mà Max đặt ra cho cậu. Anh định bụng sẽ điều chỉnh lại sau.

Phần còn lại của buổi chè chén trôi quả với những câu chuyện nhỏ vụn vỡ. Charles dạo này đọc nhiều sách, Max muốn nuôi thêm một con mèo, căn hộ Charles có một ống nước bị rò, cô người yêu cũ đã thôi làm phiền Max. Anh ngừng đặt câu hỏi về việc tại sao cậu lại mở đầu bằng một lý luận, cậu cũng thôi bám trụ vào học thuyết đầy mâu thuẫn của riêng mình. Có lẽ chút nữa khi về tới nhà cậu sẽ lao đầu vào các cuốn sách triết học, cố tìm ra và sửa lại những lổ hổng trong lập luận của mình. Lần sau khi gặp lại, Max sẽ rất vui lòng nghe cậu lảm nhảm tiếp.

"Tạm biệt, Max."

Cậu vẫy tay chào Max với nụ cười nhạt nhẽo, ít nhất bây giờ cậu lại đứng dưới đèn đường, anh đổ cho thứ đó làm đậm thêm màu xanh trên người Charles.

"Tạm biệt, hẹn gặp lại."

Chỉ tốn năm phút lái xe từ chung cư của Charles về lại căn hộ của Max. Mười lăm phút để anh thay ra một bộ đồ nỉ thoải mái và nằm cuộn mình trên giường.

Vì sao chúng ta hỏi "vì sao"?

Max không phải là người suy nghĩ quá nhiều nhưng lại có rất nhiều câu hỏi. Có thể hai vế này thực chất rất mâu thuẫn nhưng bản thân Max thấy chả có gì là khó hiểu. Việc bạn nghĩ nhiều hay không không liên quan tới việc bạn có bao nhiêu câu hỏi. Sẽ có người nói rằng câu hỏi được hình thành từ việc suy nghĩ, đúng, nhưng nghĩ nhiều không có nghĩa là hỏi nhiều. Nếu bạn đặt câu hỏi vì bạn chưa biết, đó là khao khát tìm tòi. Nếu bạn đặt câu hỏi vì bạn nghĩ quá nhiều, đó là nghi ngờ. Câu hỏi sinh ra từ khao khát tìm tòi giúp khai mở vấn đề, câu hỏi sinh ra từ nghi ngờ mục đích là để đóng lại vấn đề.

Vậy nên vì sao?

Vì sao Charles lại nói Max nghe những suy nghĩ như vậy? Thuyết tất định của ý nghĩa như thế nào? Hàm ý đằng sau những ví dụ đó là gì? Tất cả phải chăng chỉ xuất phát từ chất cồn?

Max trằn trọc, anh xoay người trên giường, nghiêng trái rồi nghiêng phải, trong đầu đầy những thắc mắc. Một con người không giống như một quyển sách mở, bạn không thể đọc được nội dung cũng không thể đoán trước nội dung. Charles thật sự rất khó hiểu.

Cuối cùng là vì sao?

Max thở dài, bất lực trước cơn mất ngủ, anh mở điện thoại, tìm đại một video ASMR bất kì trên youtube. Nửa tiếng sau anh chìm vào giấc ngủ.

Bạn có thể hỏi nhiều, tốt nhất đừng nghĩ nhiều.


09:06, 13/12/25.

Max gặp lại Charles trong một cửa hàng bách hóa cách nhà anh chín phút đi bộ. Trông cậu vẫn xanh xao. Max đổ cho ánh đèn tuýp hắt xuống từ trần nhà.

"Max."

"Chào Charles, cậu đi mua đồ đấy à?"

"Tớ nghĩ mình cần ăn uống lành mạnh hơn."

Charles khúc khích, chỉ tay vào xe đẩy đầy rau xanh và thực phẩm hữu cơ.

"Ôi trời thoải mái đi, còn cả tháng nữa mới bắt đầu mùa giải."

"Cậu biết Thánh Anthony nhận biết ma quỷ và thiên thần kiểu gì không?"

"Ồ chàng trai triết học."

"Thánh Anthony sống ở nơi hoang mạc, khi được hỏi rằng làm sao ngài có thể phân biệt được giữa những thiên thần có bề ngoài khiêm nhường với lũ ma quỷ ngụy trang trong vẻ giàu sang, đã trả lời rằng anh có thể biết được điều đó dựa vào cảm nhận của anh sau khi họ đã rời đi. Khi một thiên thần rời đi, bạn cảm thấy được tiếp thêm sức mạnh bởi sự hiện diện của người đó; khi một ác quỷ rời đi, bạn cảm thấy khiếp sợ."

"Dạo này cậu quan tâm mấy vấn đề này nhỉ?"

"Tớ vẫn đang đọc dở chương một, đoạn này là từ chương một."

"Từ cuốn sách gì đó cậu bảo hôm trước ấy hả?"

""Atlas về trầm cảm: Con quỷ giữa ban trưa" của Andrew Solomon."

"Ờ quyển đó đó. Một chương trong đấy dài lắm à?"

"Tớ không biết, tớ đã đọc hết đâu."

"Nghe hay đấy, đọc xong cậu cho tôi mượn nhé."

"Cậu có thể mượn luôn bây giờ, tí tớ về nhà lấy cho."

"Nhưng mà cậu đang đọc dở mà."

"Tớ cũng không có ý định đọc hết, cậu có thể lấy luôn."

"Thế sao cậu còn mua về nhà?"

"Chán thôi."

Max nhìn Charles, Charles đang nhìn bảng thành phần trên hộp ngũ cốc.

"Dạo này hay chán nhỉ."

"Tại vì chẳng có gì làm nữa."

"Đợi vào mùa đi, ta sẽ ngất vì quá bận."

"Tớ muốn mua cam, tớ đi đây. Tạm biệt."

Max nhìn Charles xoay người đi về phía quầy hoa quả, thoáng nhìn ra một túi cam to trong xe đẩy.

Vì sao?

"Ờ- chào, hẹn gặp lại sau."

Hai mươi phút sau khi Max về tới nhà, Charles tới đưa sách. Cậu ôm cuốn sách trước ngực, trang bìa vàng đồng ố màu vì bị nhuốm xanh.

"Của cậu đây."

Charles đưa quyển sách cho Max, hai bàn tay gầy và trắng trẻo, mạch máu nổi lên trên các khớp tay.

"Cậu không cần phải đưa ngay cho tôi đâu."

"Tí nữa có việc lại không kịp đưa."

"Cậu thực sự không muốn đọc tiếp à?"

"Cứ cầm đi."

"Quyển này viết về cái gì vậy?"

"Không biết, tớ chưa đọc hết."

"Vậy sao cậu lại mua?"

"Nhìn tiêu đề cũng hay hay."

"Thú vị đấy, tôi sẽ đọc rồi kể lại cho cậu nghe."

"Không cần đâu."

"Vậy bao giờ đọc xong tôi sẽ trả lại sau."

"Cứ từ từ thôi."

"Yên tâm tôi đọc lâu lắm."

"Vậy về đây."

"Ừ, hẹn gặp lại, Charles."

Max để cuốn sách trên tủ giày. Anh vốn không hứng thú mấy với sách tâm lý.


08:16, 14/12/25.

Max mở tủ giày, lấy ra đôi giày chạy bộ, lúc ngẩng đầu lên thì va vào một vật cưng cứng.

"Mẹ kiếp!"

Anh ôm đầu, nheo mắt nhìn tên hung thủ đang nằm yên vị trên mặt tủ.

Cuốn sách mà Charles đã cho anh mượn hôm qua. Anh chưa cần đọc nó bây giờ, Charles kêu cứ từ từ thôi.

Max bước ra ngoài, bắt đầu ca chạy bộ buổi sáng.


16:07, 15/12/25.

"Charles?"

"Ồ chào Max."

Max gặp lại Charles đang ngồi lặng bên bờ cát trắng xóa. Da dẻ cậu vẫn nhợt nhạt một màu xanh, lấm tấm màu trắng của cát. Max đổ cho nước biển Địa Trung Hải quá rực rỡ.

"Cậu đang làm gì đó?"

"Hóng gió."

"Nên thơ ghê."

"Cậu đang làm gì vậy?"

"Chạy bộ buổi chiều."

"Ồ cố gắng lên."

"Tôi ngồi đây được không?"

Charles ngỡ ngàng nhìn anh, hẳn cậu không nghĩ anh lại đề nghị như vậy. Max cắn môi, tự trách đã làm phiền cậu.

"Ngồi thì cứ ngồi thôi, biển này cũng chả phải của một mình tớ."

Max cởi áo khoác gió lót xuống, khẽ ra hiệu cho Charles ngồi lên.

"Đầu đông rồi."

Charles chỉ ậm ừ đáp lại.

Monaco đang vào đông, thời tiết mát lạnh và gió biển có phần ồ ạt hơn. Màu trời hơi bạc đi, sầm xuống như ai đã lấy mất màu xanh của nơi đây. Max đưa mắt len lén nhìn Charles, cảm thấy màu xanh trên người cậu có phần chói mắt.

"Cậu thích màu gì nhất?"

"Xanh dương. Còn cậu?"

"Xanh lơ."

Charles thì thào trong khi nhìn về phía đại dương xa xăm. Max bỗng nhiên không biết nói gì tiếp. Có lẽ cả hai đã vô tình bước vào khoảng trống của mối quan hệ lập lờ này. Hết chuyệt để nói, đúng hơn là hết chuyện phù hợp để nói,

"Muốn đi bơi không?"

Cậu trai hỏi khẽ, di mắt từ sóng nước sang sóng tóc màu rạ cháy.

"Bơi á!?"

Max hoảng hốt, anh quay sang liếc cậu với cái nhíu mày. Charles nghiêng đầu, vẫn nhìn anh bằng đôi mắt nai to tròn. Cậu chẫm rãi đứng dậy, cởi bỏ áo khoác và tất, chân trần để lại vết lõm trên bờ cát.

Nai là một loài vật kì lạ.

Max nhớ lại cái lần anh lái xe xuyên đêm từ Nice về Monaco, vì chán mà đi đánh lái vòng qua vùng Alpes hinterland, lần đó anh suýt thì đâm phải một con nai.

Nai.

Một giống loài lộng lẫy, kiêu kì và ngu ngốc. Chúng như thể bị thu hút bởi ánh đèn hay bởi bất cứ thứ gì có khả năng phát ra ánh sáng. Con nai đó; Max không nhớ là giống gì, có thể là nai nhỏ châu Âu hoặc nai hoa; chạy ra giữa đoạn đường vắng, đứng tần ngần trên làn đường mà Max đang lao qua. Anh nhớ mình đã nhấn tới nứt chân phanh mới có thể dừng xe lại. Anh nhớ mình chửi thề, đập mạnh còi xe để đuổi nó đi. Anh nhớ.

Con vật đó thật kỳ lạ.

Nó cứ nhìn chằm chằm anh, đôi mắt to tới nực cười, con người sáng quắc giữa đêm tối. Nó chưng hửng, nhìn thẳng vào Max.

Rồi nó bỏ đi.

Thật kỳ lạ.

Mấy con nai thật kỳ lạ. Nó nhìn thế giới bằng đôi mắt lố lăng, diễn ra vẻ ngây ngô kệch cỡm. Nó nhìn con người mà nó vừa dọa tới suýt thì đột quỵ bằng đôi mắt thơ dại đó. Nó xuất hiện một cách tĩnh lặng, một cái chớp mắt và bóng cây trên đường chẳng mấy chốc đã hóa thành một thực thể hữu hình. Cách nó biến mất cũng in hệt vậy. Nó nhìn, rồi cụp mắt, quay người bỏ đi. Nó luôn tĩnh lặng, không ồn ã, nhưng cách tồn tại của nó rất nhức đầu. Nó bỏ đi với những bước chân không phát ra tiếng, nhưng dấu chân nó in sâu hoắm xuống dưới nền đất.

Những người sở hữu đôi mắt nai cũng không khác gì một con nai là mấy.

Charles luôn bất thình lình xuất hiện và bất thình lình bỏ đi, nhưng cách cậu tồn tại ở một nơi nào đó luôn vô cùng ồn ào. Cậu sẽ để lại dấu ấn của mình lên tất cả những nơi cậu đặt chân tới. Chiếc kính để quên trên quán cafe ở khu vực paddock, đôi giày mới giặt phơi ở trước cửa motorhome, vết lõm trên chiếc ghế da ở phòng phỏng vấn, vũng champagne đọng lại trên bục podium. Cuốn sách trên tủ giày ở căn hộ của Max, vết chân in hằn trên bờ cát trắng, bọt nước trắng xóa khi cậu nhảy xuống biển.

Thật kỳ lạ.

"Max, xuống đây nào."

Thật kỳ lạ.

Nước bắn tung tóe khi Max nhảy xuống biển.

Nước lạnh quá, lạnh tới cắt da cắt thịt, Max thấy hai hàm răng mình đập vào nhau.

"Charles, mùa đông rồi, lạnh quá!"

"Ngốc quá, tớ gọi thể đâu có nghĩa là cậu phải xuống đâu. Không có chút ý chí tự do gì cả."

"Đây là tiền định đấy."

Charles trố mắt trước câu trả lời của Max, rồi vẻ ngạc nhiên bật ra thành nụ cười. Màu xanh trên người cậu tản ra, hòa xuống biển, khiến ráng chiều chiếu xuống nước hóa thành màu tía.

Đỏ.

Charles có màu của hoàng hôn, lóng lánh trong tia nắng cuối ngày. Sắc xanh xao trên người cậu đã bay biến đi đâu hết cả, chảy vào biển và hòa vào sông suối, bốc hơi thành mây trời.

Rõ ràng cậu ấy hợp với màu đỏ hơn.

Max ra về với hai tay ôm lấy thân mình, người gập xuống cố tránh khỏi con gió tàn nhẫn. Tay chân anh nhiễu nước, da dẻ như lạnh đi dưới màu xanh của biển cả.

Hoặc có lẽ ánh sắc ấy là từ Charles mà ra.

Thật kỳ lạ.


23:47, 16/12/25.

"Cậu đọc quyển sách cậu mượn tớ hôm trước chưa?"

"Tôi ốm rồi, tại cậu đấy!"

"Tớ chả làm gì:3"

"Tớ về cũng chả ốm."

"Cậu yếu đuối quá."

"Kinh thế."

"Mà sao tự nhiên lại hỏi quyển sách?"

"Cậu muốn đọc tiếp à?"

"Không, cứ giữ đi."

"Chỉ tò mò thôi:)"

":/"

"Cứ qua đây mà lấy, tôi để ở chỗ tủ giày."

"Không cần đâu."

"Đâu tớ cũng không đọc hết được."

"Sao vậy?"

 

"Charles?"

Charles không trả lời và Max cũng không nhắn tiếp.

Cuốn sách vẫn nằm trên tủ giày, Max nhẩm bụng sẽ đọc nó sau khi khỏi ốm.

Vì sao?


20:32, 17/12/25.

Max bắt đầu thu dọn đồ đạc để về Bỉ đón giáng sinh, tự hỏi có nên bỏ cuốn sách vào vali.

Anh đóng vali lại và cuốn sách vẫn nằm trên tủ giày


19:45, 18/12/25.

"Cậu có muốn lấy sách không?"

"Có thì ra lấy trước mười giờ nhé, tôi chuẩn bị bay về Bỉ rồi."

Mười một giờ đêm cùng ngày, Max lên máy bay, Charles vẫn chưa nhắn lại.


23:16, 19/12/25.

"Cứ giữ đi."

"Chúc mừng năm mới!!!>.<"


00:57, 20/12/25.

"Cậu chúc sớm quá rồi:/"

":)"

"Chúc mừng năm mới sớm!"

":)"

"Heh"

":P"

Max không trả lời và Charles cũng không nhắn tiếp.


21/12/25.


22/12/25.


23/12/25.


24/12/25.


01:06, 25/12/25.

"Giáng sinh an lành!"

"Cậu cũng vậy."

"Kiệm lời ghê."

"Tôi sắp về Monaco rồi, muốn tụ họp gì không?"

 

"Charles?"

Charles không trả lời.

Vì sao?

"Charles??"

Vì sao?


"Max."

"Charles mất rồi."

25/12/25.

09:41.


Vì sao?